Mùa Vu Lan đang trở về trong tiếng gọi thầm thì của gió thu, vương vấn trên từng chiếc lá vàng rơi, giống như những hồi ức êm đềm trôi về trên dòng thời gian bất tận. 

Ngoài kia, những đám mây lang thang dệt thành những dải lụa mỏng manh, tạo nên không gian huyền hoặc trước sân chùa Viên Minh ở làng Nebikon – Thuỵ sĩ. Từng đàn chim ríu rít đan xen trong khúc nhạc thu êm dịu, báo hiệu tháng bảy mùa báo hiếu lại đến, nhắc nhở lòng người hướng về chín chữ cù lao, ơn cha nghĩa mẹ. 

Ca dao có câu: 

Công cha như núi thái sơn, 

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Một lòng thờ mẹ kính cha, 

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.

Vu Lan không chỉ là một lễ hội, mà còn là dòng suối tâm linh nuôi dưỡng trái tim con người bằng đạo hiếu, bằng biết bao yêu thương và nghìn trùng hoài niệm. 

Trong giây phút linh thiêng ấy, con lặng lẽ đứng giữa đất trời mênh mông, lòng thành kính dâng lên nén hương khấn nguyện. Nhìn về phương xa, nơi mẹ đã yên nghỉ nghìn thu, và lắng nghe trong dải ngân hà tiếng gọi dịu dàng của mẹ, như muôn đời vẫn còn đó, không phai nhòa, không cách xa tầm với. 

Mẹ ơi, hôm nay nơi cửa thiền tĩnh lặng, con cầu nguyện cho mẹ được an nhiên nơi miền giải thoát. Mong ánh sáng từ bi, hào quang nghìn trùng của Tam bảo sẽ soi đường cho mẹ, đưa mẹ vượt qua bể khổ trầm luân, thoát khỏi mê lầm, trở về với miền an lạc vô ưu. 

Nương theo Đức Mục Kiền Liền. Lời cầu nguyện nhỏ nhoi của con xin gửi theo làn khói hương, quyện cùng những ước nguyện thanh tịnh của chư Tăng trong mùa mãn hạ an cư, những người đang bước lên con đường giải thoát, noi gương chư Hiền Thánh Tăng, gìn giữ chánh pháp, gieo hạt mầm trí tuệ và từ bi vào tâm hồn thế nhân. 

Vu Lan Thắng Hội là mùa của báo ân, là dịp để mỗi người gột sạch bụi trần, trở về cội nguồn của lòng yêu thương. Dù mẹ đã về bên kia thế giới, dải phân cách giữa âm và dương như vô hình kéo dài vô tận, nhưng tình mẹ vẫn mãi trường tồn, là sợi dây kết nối muôn kiếp, là ngọn lửa sưởi ấm từng bước con đi trong biển đời mênh mông vô tận. Mỗi giọt nước mắt rơi là nỗi nhớ khắc khoải, là sự tri ân khôn nguôi, là lời hứa nguyện rằng tình mẫu tử sẽ còn mãi, như trăng thu sáng ngời giữa đất trời phương xa. 

Giữa mùa tháng Bảy thiêng liêng này, bên ánh nến lung linh, bên tiếng chuông ngân vang vọng, con thầm nhắc nhở chính mình – hãy sống trọn từng ngày với lòng thành kính, thương yêu và biết ơn. Hãy lan tỏa đạo hiếu như cơn gió thu, gieo mầm thiện lành, để mẹ ở nơi xa cũng an lòng nở nụ cười yên vui. Tấm lòng hiếu thảo không chỉ dừng lại ở lời cầu nguyện, mà còn lớn lên theo từng hành động tử tế, bao dung mỗi ngày con sống. 

Vu Lan đâu chỉ là lễ hội của riêng ai, mà là mùa của sự trở về, mùa của lòng người soi bóng, nhắc nhở con người tìm lại sự bình an trong tâm hồn, hóa giải mọi oán trách, tha thứ cho nhau, để cùng nhau bước đến bờ giải thoát. Để rồi, trong tiếng kinh cầu, trong khói hương mờ ảo, mỗi người đều thấy thấp thoáng bóng dáng mẹ hiền, vẫn chở che, vẫn dõi theo từng bước con đi trên hành trình nhân sinh muôn nẻo. 

Mùa Vu Lan, con kính dâng mẹ đoá hoa hồng đỏ hiện thân cho sự sống, cho tình thương bất diệt. Dù mẹ đã thật xa nhưng lòng con mãi còn đầy ắp những mùa Vu Lan, ấm áp nghĩa tình. 

Lời kinh xưa “chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo con lăn” vẫn vang vọng đâu đây dưới mái chùa Viên Minh. Bởi mẹ luôn là mặt trời soi sáng cõi lòng con, là khởi nguồn bất diệt của tình yêu trên thế gian này. 

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi khắp phương trời lòng mẹ vẫn theo con” hay

Có ai hỏi trên đời này cái gì quý giá nhất. Con sẽ không ngập ngừng, không do dự “đó là Mẹ tôi!!!”.

Thích Như Tú

fb-share-icon10